Tiếng dạ quê hương

0
485

Dạ hay “dọ…a” cũng là dạ thôi

Mà nghe thương quá Quảng Nam ơi!

Ta đi biền biệt quên ngày tháng

Trở lại quê hương nửa cuộc đời.

Em vẫn chờ ta đó phải không?

Tiếng “dọ…a” chân phương một tiếng lòng

Như lũy tre chờ bông lúa trổ

Bãi cát chờ in dấu chân quen.

Em dẫn ta đi khắp ngả đường

Để nghe tiếng “dọ…a” của yêu thương

Đâu đâu cũng một lời bình dị

Mà rất thật tình, rất cảm thông.

Mai mốt ta lại rời xa quê

Em có chờ mong ta trở về?

Tiếng “dọ…a” thay cho lời đáp có

Ân cần, nắng hạ đón con ve.

Xin cảm ơn em, cảm ơn đời

Cho ta tiếng ‘dọ…a” thuở nằm nôi

Dẫu đi biền biệt quên ngày tháng

Trở lại quê hương lớn thành người./.

                                             Võ Duy Anh